酬孝若

(宋代)许及之

自笑求田了不营,竭赀结屋为山青。尚怜远岫光倾座,犹欲平崖稳著亭。

同社唱酬虽数至,扣门剥啄未尝听。故交要识今吾面,不是遗民即隐丁。

《酬孝若》拼音标注

chóu xiào ruò
zì xiào qíu tián le bù yíng,
jié zī jié wū wèi shān qīng。
shàng lián yuǎn xìu guāng qīng zuò,
yóu yù píng yá wěn zhù tíng。
tóng shè chàng chóu sūi shù zhì,
kòu mén bō zhuó wèi cháng tīng。
gù jiāo yào shì jīn wú miàn,
bù shì yí mín jí yǐn dīng。