袁君松门歌

(清代)许梿

琉璃划天开芷村,松云如盖飞古门。千年老虬作人立,脂香著地垂秋痕。

袁君倚岩发长啸,竹根刻杯吟紫魂。琳书贝册尽消受,残山剩水谁与论?

有时快念贾岛佛,二十八宿胸中扪。粲花何人识此意,至今惟有碧鸡存。

《袁君松门歌》拼音标注

yuán jūn sōng mén gē
líu lí huá tiān kāi zhǐ cūn,
sōng yún rú gài fēi gǔ mén。
qiān nián lǎo qíu zuò rén lì,
zhī xiāng zhù dì chúi qīu hén。
yuán jūn yǐ yán fā cháng xiào,
zhú gēn kè bēi yín zǐ hún。
lín shū bèi cè jǐn xiāo shòu,
cán shān shèng shǔi shúi yǔ lùn ?
yǒu shí kuài niàn jiǎ dǎo fó,
èr shí bā sù xiōng zhōng mén。
càn huā hé rén shì cǐ yì,
zhì jīn wéi yǒu bì jī cún。