荐痴绝禅师

(宋代)徐敏

痴绝有庵不肯住,弄月挑云径山去。地水火风挑裂时,亲书赠予黄葛布。

蜕封读罢咽无语,会得龙须能避暑。岂知玉骨本清凉,书则珍藏布不取。

源老忽踏幽深路,道在隔山遥望处。巨帙已载烂葛藤,何堪又送閒家具。

开眼一看笑呵呵,犹有这个可奈何。来而不往非世法,聊效芹忱愧不多。

两角茶,十袋面,宝瓶飞钱五十万。虔心献此一瓣香,奉为禅师作清荐。

且问先师来不来,玉山庵顶白云开。更烦大众打圆相,拨取青莲火里灰。

《荐痴绝禅师》拼音标注

jiàn chī jué shàn shī
chī jué yǒu ān bù kěn zhù,
nòng yuè tiāo yún jìng shān qù。
dì shǔi huǒ fēng tiāo liè shí,
qīn shū zèng yú huáng gé bù。
shùi fēng dú bà yān wú yǔ,
hùi dé lóng xū néng bì shǔ。
qǐ zhī yù gǔ běn qīng liáng,
shū zé zhēn cáng bù bù qǔ。
yuán lǎo hū tà yōu shēn lù,
dào zài gé shān yáo wàng chù。
jù zhì yǐ zài làn gé téng,
hé kān yòu sòng xián jiā jù。
kāi yǎn yī kàn xiào hē hē,
yóu yǒu zhè gè kě nài hé。
lái ér bù wǎng fēi shì fǎ,
liáo xiào qín chén kùi bù duō。
liǎng jiǎo chá,
shí dài miàn,
bǎo píng fēi qián wǔ shí wàn。
qián xīn xiàn cǐ yī bàn xiāng,
fèng wèi shàn shī zuò qīng jiàn。
qiě wèn xiān shī lái bù lái,
yù shān ān dǐng bái yún kāi。
gèng fán dà zhòng dǎ yuán xiāng,
bō qǔ qīng lián huǒ lǐ hūi。