九月十七日登清凉寺翠微亭故址

(元代)许谦

梵宇峥嵘枕石头,倚风极目立荒丘。黄花覆地初经雨,白雁横云带远秋。

城郭已非山故在,江淮失险水空流。衲僧八十仍多病,抆泪殷勤说故侯。

《九月十七日登清凉寺翠微亭故址》拼音标注

jǐu yuè shí qī rì dēng qīng liáng sì cùi wēi tíng gù zhǐ
fàn yǔ zhēng róng zhěn shí tóu,
yǐ fēng jí mù lì huāng qīu。
huáng huā fù dì chū jīng yǔ,
bái yàn héng yún dài yuǎn qīu。
chéng guō yǐ fēi shān gù zài,
jiāng huái shī xiǎn shǔi kōng líu。
nà sēng bā shí réng duō bìng,
wèn lèi yīn qín shuō gù hóu。