汉宫春 其二 马上美人

(清代)徐石麒

刬地香尘,称东风驰骤,红袖翩跹。和裙自穿玉镫,忙似秋千。

画桥高处,约金鞍、递出香肩。轻笑语,风流欲逞,窥人佯坠丝鞭。

透额罗松宝髻,似明妃画里,卸却貂蝉。追随暖香暗度,一缕轻烟。

朱门日暮,料葳蕤、重锁婵娟。且共向,春光骀宕,挥缰莫惜遗钿。

《汉宫春 其二 马上美人》拼音标注

hàn gōng chūn qí èr mǎ shàng měi rén
chǎn dì xiāng chén,
chēng dōng fēng chí zòu,
hóng xìu piān xiān。
hé qún zì chuān yù dēng,
máng sì qīu qiān。
huà qiáo gāo chù,
yuē jīn ān 、 dì chū xiāng jiān。
qīng xiào yǔ,
fēng líu yù chěng,
kūi rén yáng zhùi sī biān。
tòu é luō sōng bǎo jì,
sì míng fēi huà lǐ,
xiè què diāo chán。
zhūi súi nuǎn xiāng àn dù,
yī lv̌ qīng yān。
zhū mén rì mù,
liào wēi rúi 、 zhòng suǒ chán juān。
qiě gòng xiàng,
chūn guāng tái dàng,
hūi jiāng mò xī yí diàn。