堆婆石

(宋代)安道

撑空叠石何嵯峨,世传其名曰堆婆。乃在淛岭之巅,吴山之阿。我来于此少憩息,借问父老元如何。父老为言五代时,有婆姓方氏结茅岭巅两鬓皤。为念往来渴,均施汤水无偏颇。行人以此尽感激,婆言吾亦期无他。早晚吾骨只堆此,愿将一石堆吾坡。尔来迄今四百载,行人堆石不少差。我亦拾石堆其冢,既行且欢复逶迤。今冢之高过百尺,堆石亦已岂虚过。乃知一饮一滴水,恩至久远不可磨。古人一饮在必报,如此传说夫岂讹。吁嗟俗世人,乃道无恩波。反恩以为仇,此语愚已多。我适来此秋向晚,满屦霜叶仍吟哦。因笔记此堆婆石,慷慨为赋堆婆歌。

《堆婆石》拼音标注

dūi pó shí
chēng kōng dié shí hé cuó é,
shì chuán qí míng yuē dūi pó。
nǎi zài zhì líng zhī diān,
wú shān zhī ā。
wǒ lái yú cǐ shǎo qì xī,
jiè wèn fù lǎo yuán rú hé。
fù lǎo wèi yán wǔ dài shí,
yǒu pó xìng fāng shì jié máo líng diān liǎng bìn pó。
wèi niàn wǎng lái kě,
jūn shī tāng shǔi wú piān pǒ。
xíng rén yǐ cǐ jǐn gǎn jī,
pó yán wú yì qī wú tā。
zǎo wǎn wú gǔ zhǐ dūi cǐ,
yuàn jiāng yī shí dūi wú pō。
ěr lái qì jīn sì bǎi zài,
xíng rén dūi shí bù shǎo chà。
wǒ yì shí shí dūi qí zhǒng,
jì xíng qiě huān fù wēi yǐ。
jīn zhǒng zhī gāo guò bǎi chǐ,
dūi shí yì yǐ qǐ xū guò。
nǎi zhī yī yǐn yī dī shǔi,
ēn zhì jǐu yuǎn bù kě mó。
gǔ rén yī yǐn zài bì bào,
rú cǐ chuán shuō fū qǐ é。
xū jiē sú shì rén,
nǎi dào wú ēn bō。
fǎn ēn yǐ wèi chóu,
cǐ yǔ yú yǐ duō。
wǒ shì lái cǐ qīu xiàng wǎn,
mǎn jù shuāng yè réng yín é。
yīn bǐ jì cǐ dūi pó shí,
kāng kǎi wèi fù dūi pó gē 。