题画用杨京兆亘韵

(明代)许天锡

沧江涵清渚沙白,青天去山不盈尺。谁倾河汉洗霄氛,千顷波流浸坤脉。

松下山人绿发翁,眼前霜根化为石。壶天旷荡足栖迟,枕穴须臾岂荣适。

不知楚汉已随尘,自分烟霞久成癖。一朝沆瀣充枯肠,万古乾坤信双屐。

草木知春自觉秋,日出为朝入还夕。应怜世上夸毗子,按辔迟回碍行役。

不辞白首怀千金,欲买青山爱双璧。我忆洞江烟水村,高山为屏草铺席。

岂无竹屋三两间,亦有烟波舟一只。会须养疴归去来,怅望秋空暮云碧。

《题画用杨京兆亘韵》拼音标注

tí huà yòng yáng jīng zhào gèn yùn
cāng jiāng hán qīng zhǔ shā bái,
qīng tiān qù shān bù yíng chǐ。
shúi qīng hé hàn xǐ xiāo fēn,
qiān qǐng bō líu jìn kūn mài。
sōng xià shān rén lv̀ fā wēng,
yǎn qián shuāng gēn huà wèi shí。
hú tiān kuàng dàng zú qī chí,
zhěn xué xū yú qǐ róng shì。
bù zhī chǔ hàn yǐ súi chén,
zì fēn yān xiá jǐu chéng pǐ。
yī zhāo háng xiè chōng kū cháng,
wàn gǔ gān kūn xìn shuāng jī。
cǎo mù zhī chūn zì jué qīu,
rì chū wèi zhāo rù huán xī。
yìng lián shì shàng kuā pí zǐ,
àn pèi chí húi ài xíng yì。
bù cí bái shǒu huái qiān jīn,
yù mǎi qīng shān ài shuāng bì。
wǒ yì dòng jiāng yān shǔi cūn,
gāo shān wèi píng cǎo pū xí。
qǐ wú zhú wū sān liǎng jiān,
yì yǒu yān bō zhōu yī zhǐ。
hùi xū yǎng kē gūi qù lái,
chàng wàng qīu kōng mù yún bì。