入春避地澉水秋尽还山西皋诗慰次韵

(明代)许相卿

寄迹荒城似谪居,还家病骨恋箯舆。山横雨翠秋容净,林缺霜红野眺舒。

忧国多虞怀耿耿,信天定分意如如。独怜万卷成焦土,遗恨连艘失载书。

《入春避地澉水秋尽还山西皋诗慰次韵》拼音标注

rù chūn bì dì gǎn shǔi qīu jǐn huán shān xī gāo shī wèi cì yùn
jì jī huāng chéng sì zhé jū,
huán jiā bìng gǔ liàn biān yú。
shān héng yǔ cùi qīu róng jìng,
lín quē shuāng hóng yě tiào shū。
yōu guó duō yú huái gěng gěng,
xìn tiān dìng fēn yì rú rú。
dú lián wàn juàn chéng jiāo tǔ,
yí hèn lián sāo shī zài shū。