题周景玉杏林思□卷

(明代)徐庸

匡庐山下春风动,杏树成林誇董奉。吴门杏树异匡山,白发仙人手亲种。

仙人自是濂溪孙,皎皎清心玉壶冻。红尘车马不追逐,只把诗书日歌诵。

每逢二月花盛时,携酒游观步频纵。绛雪香中或醉眠,一朝遽作邯郸梦。

仙人有子能跨灶,自睹遗芳独哀痛。星霜回首几清日,况复羲车急奔送。

栖迟未作千里驹,老大空为九苞凤。至今抚事即凄然,那得承欢开蚁瓮。

深恩罔极宁可报,求赋诗章亦何用。白□虽废已多年,共教相传最为重。

因君起我孝思情,掩卷悲伤一长恸。

《题周景玉杏林思□卷》拼音标注

tí zhōu jǐng yù xìng lín sī □ juàn
kuāng lú shān xià chūn fēng dòng,
xìng shù chéng lín kuā dǒng fèng。
wú mén xìng shù yì kuāng shān,
bái fā xiān rén shǒu qīn zhǒng。
xiān rén zì shì lián xī sūn,
jiǎo jiǎo qīng xīn yù hú dòng。
hóng chén chē mǎ bù zhūi zhú,
zhǐ bǎ shī shū rì gē sòng。
měi féng èr yuè huā shèng shí,
xié jǐu yóu guān bù pín zòng。
jiàng xuě xiāng zhōng huò zùi mián,
yī zhāo jù zuò hán dān mèng。
xiān rén yǒu zǐ néng kuà zào,
zì dǔ yí fāng dú āi tòng。
xīng shuāng húi shǒu jī qīng rì,
kuàng fù xī chē jí bēn sòng。
qī chí wèi zuò qiān lǐ jū,
lǎo dà kōng wèi jǐu bāo fèng。
zhì jīn fǔ shì jí qī rán,
nà dé chéng huān kāi yǐ wèng。
shēn ēn wǎng jí níng kě bào,
qíu fù shī zhāng yì hé yòng。
bái □ sūi fèi yǐ duō nián,
gòng jiào xiāng chuán zùi wèi zhòng。
yīn jūn qǐ wǒ xiào sī qíng,
yǎn juàn bēi shāng yī cháng tòng。