拙逸诗为萧孟正题

(明代)徐庸

萧君□气生,瑞凤祥麟姿。联翩兄弟中,卿尝称白眉。

少日游远方,囊橐携重赀。北行抵燕蓟,狐裘霜雪披。

慷慨吊陈迹,远近靡失遗。挟匕怀荆轲,击筑伤渐离。

南征溯闽广,沧海渺无涯。长鲸骈巨鳌,掉尾还扬鬐。

虽云传见闻,复恐撄□危。自兹返故乡,侍奉□亲□。

尝慕无极翁,拙赋中有辞。涵泳得其味,取号不外斯。

惟人生世间,巧拙恒相随。巧者心最通,拙者事颇迟。

所以巧拙内,劳劳逸成□。多君抱才能,理义无不知。

何乃掩其光,辞尊而处卑。往者未得询,今者窃自窥。

愚鲁出大贤,□讷称仲尼。乞巧柳宗元,送穷韩退之。

寓意匪嬉戏,著述归毛锥。躁进或颠蹶,处钝堪养颐。

兹旨倘如是,服膺慎勿疑。书之当座右,孰云匪箴规。

《拙逸诗为萧孟正题》拼音标注

zhuó yì shī wèi xiāo mèng zhèng tí
xiāo jūn □ qì shēng,
rùi fèng xiáng lín zī。
lián piān xiōng dì zhōng,
qīng cháng chēng bái méi。
shǎo rì yóu yuǎn fāng,
náng tuó xié zhòng zī。
běi xíng dǐ yàn jì,
hú qíu shuāng xuě pī。
kāng kǎi diào chén jī,
yuǎn jìn mǐ shī yí。
xié bǐ huái jīng kē,
jí zhú shāng jiàn lí。
nán zhēng sù mǐn guǎng,
cāng hǎi miǎo wú yá。
cháng jīng pián jù áo,
diào wěi huán yáng qí。
sūi yún chuán jiàn wén,
fù kǒng yīng □ wēi。
zì zī fǎn gù xiāng,
shì fèng □ qīn □。
cháng mù wú jí wēng,
zhuó fù zhōng yǒu cí。
hán yǒng dé qí wèi,
qǔ hào bù wài sī。
wéi rén shēng shì jiān,
qiǎo zhuó héng xiāng súi。
qiǎo zhě xīn zùi tōng,
zhuó zhě shì pǒ chí。
suǒ yǐ qiǎo zhuó nèi,
láo láo yì chéng □。
duō jūn bào cái néng,
lǐ yì wú bù zhī。
hé nǎi yǎn qí guāng,
cí zūn ér chù bēi。
wǎng zhě wèi dé xún,
jīn zhě qiè zì kūi。
yú lǔ chū dà xián,
□ nè chēng zhòng ní。
qǐ qiǎo lǐu zōng yuán,
sòng qióng hán tùi zhī。
yù yì fěi xī xì,
zhù shù gūi máo zhūi。
zào jìn huò diān jué,
chù dùn kān yǎng yí。
zī zhǐ tǎng rú shì,
fú yīng shèn wù yí。
shū zhī dāng zuò yòu,
shú yún fěi zhēn gūi。