中书久病得请将归吴閒閒大宗师亦有疾以其象为赠云代彼陪行焚香对之作此以谢

(元代)许有壬

宵人本是山泽臞,涉世政坐饥寒驱。五年黄阁事何补,种作老病丛孱躯。

滦京归来十浃日,药裹不可离须臾。平生结客半寰宇,未免操瑟从齐竽。

可人底事期不来,承庆堂深谁敢呼。迩来亦复诗作祟,清减益见风标孤。

杜门却扫难折简,岂意惠然来画图。相看一笑但臆对,妙契未许卮言

《中书久病得请将归吴閒閒大宗师亦有疾以其象为赠云代彼陪行焚香对之作此以谢》拼音标注

zhōng shū jǐu bìng dé qǐng jiāng gūi wú xián xián dà zōng shī yì yǒu jí yǐ qí xiàng wèi zèng yún dài bǐ péi xíng fén xiāng dùi zhī zuò cǐ yǐ xiè
xiāo rén běn shì shān zé qú,
shè shì zhèng zuò jī hán qū。
wǔ nián huáng gé shì hé bǔ,
zhǒng zuò lǎo bìng cóng chán qū。
luán jīng gūi lái shí jiá rì,
yào guǒ bù kě lí xū yú。
píng shēng jié kè bàn huán yǔ,
wèi miǎn cāo sè cóng qí yú。
kě rén dǐ shì qī bù lái,
chéng qìng táng shēn shúi gǎn hū。
ěr lái yì fù shī zuò sùi,
qīng jiǎn yì jiàn fēng biāo gū。
dù mén què sǎo nán zhé jiǎn,
qǐ yì hùi rán lái huà tú。
xiāng kàn yī xiào dàn yì dùi,
miào qì wèi xǔ zhī yán