满江红(以梅花柬铅山宰)

(宋代)徐元杰

似玉仙人,三载相见,西湖清客。撷不碎、一团和气,只伊消得。雪里水中霜态度,腊前冬后春消息。看帘垂、清昼一张琴,中间著。寒谷里,轻回脚。魁手段,堪描摸。唤东风吹上,兰台芸阁。只怕傅岩香不断,摩挲商鼎羹频作。管一番滋味一番新,今如昨。

《满江红(以梅花柬铅山宰)》拼音标注

mǎn jiāng hóng ( yǐ méi huā jiǎn qiān shān zǎi )
sì yù xiān rén,
sān zài xiāng jiàn,
xī hú qīng kè。
xié bù sùi 、 yī tuán hé qì,
zhǐ yī xiāo dé。
xuě lǐ shǔi zhōng shuāng tài dù,
là qián dōng hòu chūn xiāo xī。
kàn lián chúi 、 qīng zhòu yī zhāng qín,
zhōng jiān zhù。
hán gǔ lǐ,
qīng húi jiǎo。
kúi shǒu duàn,
kān miáo mō。
huàn dōng fēng chūi shàng,
lán tái yún gé。
zhǐ pà fù yán xiāng bù duàn,
mó suō shāng dǐng gēng pín zuò。
guǎn yī fān zī wèi yī fān xīn,
jīn rú zuó。