访可公宿

(宋代)徐照

枯株围古寺,长觉莫寒增。坐听吹风雪,吟移照佛灯。试茶铛则水,点笔砚生冰。门外营营者,谁人及似僧。

《访可公宿》拼音标注

fǎng kě gōng sù
kū zhū wéi gǔ sì,
cháng jué mò hán zēng。
zuò tīng chūi fēng xuě,
yín yí zhào fó dēng。
shì chá dāng zé shǔi,
diǎn bǐ yàn shēng bīng。
mén wài yíng yíng zhě,
shúi rén jí sì sēng 。