和宝月弹桃源春晓
(宋代)许志仁
何年凿源开混茫,桃香两岸吹红香。烟消远浦生微阳,鱼舟误行溪水长。溪回岸转山隙光,疑有绛阙仙人房。居民争出罗酒浆,花间笑语音琅琅。抱琴释子眉发苍,响泉韵磬鸣长廊。能弹往事悲孟尝,昔时台沼今耕桑。又如勇士赴敌场,坐令游子思故乡。清猿抱木号鸿荒,孤吟划见丹凤翔。曲终待月西南厢,重调十指初不忙。如见古画秦衣裳,春天百鸟争颉颃。桃源归来今已忘,弹到落月空断肠。
《和宝月弹桃源春晓》拼音标注
hé bǎo yuè dàn táo yuán chūn xiǎo
hé nián záo yuán kāi hùn máng,
táo xiāng liǎng àn chūi hóng xiāng。
yān xiāo yuǎn pǔ shēng wēi yáng,
yú zhōu wù xíng xī shǔi cháng。
xī húi àn zhuǎn shān xì guāng,
yí yǒu jiàng què xiān rén fáng。
jū mín zhēng chū luō jǐu jiāng,
huā jiān xiào yǔ yīn láng láng。
bào qín shì zǐ méi fā cāng,
xiǎng quán yùn qìng míng cháng láng。
néng dàn wǎng shì bēi mèng cháng,
xī shí tái zhǎo jīn gēng sāng。
yòu rú yǒng shì fù dí cháng,
zuò lìng yóu zǐ sī gù xiāng。
qīng yuán bào mù hào hóng huāng,
gū yín huá jiàn dān fèng xiáng。
qū zhōng dài yuè xī nán xiāng,
zhòng diào shí zhǐ chū bù máng。
rú jiàn gǔ huà qín yī cháng,
chūn tiān bǎi niǎo zhēng jié háng。
táo yuán gūi lái jīn yǐ wàng,
dàn dào luò yuè kōng duàn cháng 。