从人借琴

(宋代)宇文虚中

峄阳惯听凤雏鸣,泻出泠然万籁声。已厌笙簧非雅曲,幸从炊爨脱馀生。

昭文不鼓缘何意,靖节无弦且寄情。乞与南冠囚絷客,为君一奏变春荣。

《从人借琴》拼音标注

cóng rén jiè qín
yì yáng guàn tīng fèng chú míng,
xiè chū líng rán wàn lài shēng。
yǐ yàn shēng huáng fēi yǎ qū,
xìng cóng chūi cuàn tuō yú shēng。
zhāo wén bù gǔ yuán hé yì,
jìng jié wú xián qiě jì qíng。
qǐ yǔ nán guān qíu zhí kè,
wèi jūn yī zòu biàn chūn róng。