长江静浪歌

(宋代)安道

传来江势最凶险,万里长流湍潋滟。葱岭分派自岷山,江汉黑水界蜀陕。

逶迤东注百川归,萦带如驶经诸矶。风波云雾全眇眇,群峰屹立暝烟微。

铁锁横江原气怯,投鞭断流借盖威。未若自然顺天意,无怠无荒广川济。

利涉须凭正刚柔,分理全赖作舟枻。仁者如斯称水德,治人御事先光霁。

最喜长江能容物,更羡长江有宽厉。每度无险浪且平,登临慷慨古今情。

未卜始终概难信,愿言永静勿纷更。

《长江静浪歌》拼音标注

cháng jiāng jìng làng gē
chuán lái jiāng shì zùi xiōng xiǎn,
wàn lǐ cháng líu tuān liàn yàn。
cōng líng fēn pài zì mín shān,
jiāng hàn hēi shǔi jiè shǔ shǎn。
wēi yǐ dōng zhù bǎi chuān gūi,
yíng dài rú shǐ jīng zhū jī。
fēng bō yún wù quán miǎo miǎo,
qún fēng yì lì míng yān wēi。
tiě suǒ héng jiāng yuán qì qiè,
tóu biān duàn líu jiè gài wēi。
wèi ruò zì rán shùn tiān yì,
wú dài wú huāng guǎng chuān jì。
lì shè xū píng zhèng gāng róu,
fēn lǐ quán lài zuò zhōu yì。
rén zhě rú sī chēng shǔi dé,
zhì rén yù shì xiān guāng jì。
zùi xǐ cháng jiāng néng róng wù,
gèng xiàn cháng jiāng yǒu kuān lì。
měi dù wú xiǎn làng qiě píng,
dēng lín kāng kǎi gǔ jīn qíng。
wèi bǔ shǐ zhōng gài nán xìn,
yuàn yán yǒng jìng wù fēn gèng。