抚宁

(宋代)安道

辇路平铺孤屿东,日华升处海云红。忽听百舌春啼巧,尽在苍条古木中。

《抚宁》拼音标注

fǔ níng
niǎn lù píng pū gū yǔ dōng,
rì huá shēng chù hǎi yún hóng。
hū tīng bǎi shé chūn tí qiǎo,
jǐn zài cāng tiáo gǔ mù zhōng。