山中自咏

(宋代)安道

一生何事不斟量,老至偷閒自可伤。倦体每思依石憩,俗情且喜对山忘。

舂容无计寻方便,荏苒谁能驻景光。濯足沧浪清水在,企思归咏舞雩傍。

《山中自咏》拼音标注

shān zhōng zì yǒng
yī shēng hé shì bù zhēn liàng,
lǎo zhì tōu xián zì kě shāng。
juàn tǐ měi sī yī shí qì,
sú qíng qiě xǐ dùi shān wàng。
chōng róng wú jì xún fāng biàn,
rěn rǎn shúi néng zhù jǐng guāng。
zhuó zú cāng làng qīng shǔi zài,
qǐ sī gūi yǒng wǔ yú bàng。