踏莎行 舟宿吴陵而中有怀

(宋代)安道

落日催行,重阴放棹。孤舟信宿吴陵道。瀰漫野涨浸荒城,平川一望无青草。

熠耀萤翻,官私蛙闹。不眠愁被乡思搅。吾庐今夜雨声中,灯前有个人烦恼。

《踏莎行 舟宿吴陵而中有怀》拼音标注

tà shā xíng zhōu sù wú líng ér zhōng yǒu huái
luò rì cūi xíng,
zhòng yīn fàng zhuō。
gū zhōu xìn sù wú líng dào。
mí màn yě zhǎng jìn huāng chéng,
píng chuān yī wàng wú qīng cǎo。
yì yào yíng fān,
guān sī wā nào。
bù mián chóu bèi xiāng sī jiǎo。
wú lú jīn yè yǔ shēng zhōng,
dēng qián yǒu gè rén fán nǎo。