望江南 秋夜

(宋代)安道

更漏永,起坐自伤神。嘹呖雁鸿悲远迹,凄凉砧杵响寒村。

入耳总销魂。

《望江南 秋夜》拼音标注

wàng jiāng nán qīu yè
gèng lòu yǒng,
qǐ zuò zì shāng shén。
liáo lì yàn hóng bēi yuǎn jī,
qī liáng zhēn chǔ xiǎng hán cūn。
rù ěr zǒng xiāo hún。