江梦孙二首 其一

(宋代)薛季宣

聿修去天长,却泛宫亭水。百世友渊明,放意匡庐趾。

为爱千金躯,不自知臧否。非关走庭下,腰折惭小子。

少学怆难行,富贵丘所耻。一为田园念,归思轻脱屣。

斗大印黄金,各各从所美。二士志俱得,何其尚留此。

《江梦孙二首 其一》拼音标注

jiāng mèng sūn èr shǒu qí yī
yù xīu qù tiān cháng,
què fàn gōng tíng shǔi。
bǎi shì yǒu yuān míng,
fàng yì kuāng lú zhǐ。
wèi ài qiān jīn qū,
bù zì zhī zāng fǒu。
fēi guān zǒu tíng xià,
yāo zhé cán xiǎo zǐ。
shǎo xué chuàng nán xíng,
fù gùi qīu suǒ chǐ。
yī wèi tián yuán niàn,
gūi sī qīng tuō xǐ。
dǒu dà yìn huáng jīn,
gè gè cóng suǒ měi。
èr shì zhì jù dé,
hé qí shàng líu cǐ。