黄天荡阻风

(宋代)安道

野泊几人愁,浮踪果是沤。轻舠同一羽,高浪即三秋。欹枕江声震,开篷雨脚收。风波身漫涉,何处有安流。

《黄天荡阻风》拼音标注

huáng tiān dàng zǔ fēng
yě bó jī rén chóu,
fú zōng guǒ shì òu。
qīng dāo tóng yī yǔ,
gāo làng jí sān qīu。
yī zhěn jiāng shēng zhèn,
kāi péng yǔ jiǎo shōu。
fēng bō shēn màn shè,
hé chù yǒu ān líu 。