拟古四十一首 其十七

(明代)薛瑄

圆象无停运,大化不可留。征车既西迈,行舟复东流。

辙迹苦相背,两美焉得由。青松生涧底,白日丽高丘。

馀光不回照,直干空萧飕。去去莫复道,零露满春草。

《拟古四十一首 其十七》拼音标注

nǐ gǔ sì shí yī shǒu qí shí qī
yuán xiàng wú tíng yùn,
dà huà bù kě líu。
zhēng chē jì xī mài,
xíng zhōu fù dōng líu。
chè jī kǔ xiāng bèi,
liǎng měi yān dé yóu。
qīng sōng shēng jiàn dǐ,
bái rì lì gāo qīu。
yú guāng bù húi zhào,
zhí gān kōng xiāo sōu。
qù qù mò fù dào,
líng lù mǎn chūn cǎo。