拟古四十一首 其十

(明代)薛瑄

湖边多杨柳,山上多松柏。松柏存正性,不改青青色。

杨柳易为春,随风发枝节。二月丝垂金,三月絮飞雪。

纷纷冶游子,赏玩不知歇。松柏寂无言,枝干独挺特。

空以木自奇,不为时所悦。请看霜霰馀,荣悴居然别。

《拟古四十一首 其十》拼音标注

nǐ gǔ sì shí yī shǒu qí shí
hú biān duō yáng lǐu,
shān shàng duō sōng bǎi。
sōng bǎi cún zhèng xìng,
bù gǎi qīng qīng sè。
yáng lǐu yì wèi chūn,
súi fēng fā zhī jié。
èr yuè sī chúi jīn,
sān yuè xù fēi xuě。
fēn fēn yě yóu zǐ,
shǎng wán bù zhī xiē。
sōng bǎi jì wú yán,
zhī gān dú tǐng tè。
kōng yǐ mù zì qí,
bù wèi shí suǒ yuè。
qǐng kàn shuāng xiàn yú,
róng cùi jū rán bié。