仰天冈

(宋代)安道

石磴盘秋萝,危亭出峰树。行人上山道,望望云飞处。

洞口晚钟声,林僧独归去。

《仰天冈》拼音标注

yǎng tiān gāng
shí dèng pán qīu luó,
wēi tíng chū fēng shù。
xíng rén shàng shān dào,
wàng wàng yún fēi chù。
dòng kǒu wǎn zhōng shēng,
lín sēng dú gūi qù。