出仰山
(宋代)安道
逶迤遵石磴,怅望别云松。老僧不出户,斋阁自鸣钟。
钟声在山间,客子出山去。细雨湿春衣,新寒入高树。
此中风景断尘凡,回看翠壑锁烟岚。刘郎不记来时路,千树桃花隔水南。
《出仰山》拼音标注
chū yǎng shān
wēi yǐ zūn shí dèng,
chàng wàng bié yún sōng。
lǎo sēng bù chū hù,
zhāi gé zì míng zhōng。
zhōng shēng zài shān jiān,
kè zǐ chū shān qù。
xì yǔ shī chūn yī,
xīn hán rù gāo shù。
cǐ zhōng fēng jǐng duàn chén fán,
húi kàn cùi hè suǒ yān lán。
líu láng bù jì lái shí lù,
qiān shù táo huā gé shǔi nán。