大司成陆公枉驾钤山草堂予远寓金陵无缘攀迂感别增情作此寄谢次原韵 其一

(宋代)安道

鳌禁儒山薇省使,近传旌节过林丘。青苔地僻无人扫,翠竹天寒可自留。

想复移丹空对雪,谁能载酒共登楼。为吟佳句增惆怅,目极孤云楚水头。

《大司成陆公枉驾钤山草堂予远寓金陵无缘攀迂感别增情作此寄谢次原韵 其一》拼音标注

dà sī chéng lù gōng wǎng jià qián shān cǎo táng yú yuǎn yù jīn líng wú yuán pān yū gǎn bié zēng qíng zuò cǐ jì xiè cì yuán yùn qí yī
áo jìn rú shān wéi shěng shǐ,
jìn chuán jīng jié guò lín qīu。
qīng tái dì pì wú rén sǎo,
cùi zhú tiān hán kě zì líu。
xiǎng fù yí dān kōng dùi xuě,
shúi néng zài jǐu gòng dēng lóu。
wèi yín jiā jù zēng chóu chàng,
mù jí gū yún chǔ shǔi tóu。