法云寺观元照禅师藏怀素藏真律公帖题其后

(清代)晏贻琮

粥香长者善调香,优昙华钵金轮王。庄严妙相三十二,夜放顶上真毫光。

我师头陀现本色,须弥照耀东南方。天晴无风日开霁,蠹书一一珊瑚装。

中有藏真律公帖,目未及睹眉先扬。想当解衣气磅礴,笔力可挽千石强。

真龙矢矫自空下,飞腾入腕何茫茫。须臾百纸立扫尽,墨痕一缕中藏芒。

王氏之间伯仲耳,神妙不数崔与张。弇州论书以年断,强作解事欺聋盲。

师归兜率已千载,字向纸上犹轩昂。护持幸仗佛力大,恒沙算数知无量。

千文一卷绝可惜,面目虽是神先亡。流传要亦自有数,书妙所贵刻手良。

从来得师笔外意,宋人独许涪翁黄。天门荡荡不可至,日暮怅望疲津梁。

低徊掩卷复三叹,跋尾为君歌此章。

《法云寺观元照禅师藏怀素藏真律公帖题其后》拼音标注

fǎ yún sì guān yuán zhào shàn shī cáng huái sù cáng zhēn lv̀ gōng tiē tí qí hòu
zhōu xiāng cháng zhě shàn diào xiāng,
yōu tán huá bō jīn lún wáng。
zhuāng yán miào xiāng sān shí èr,
yè fàng dǐng shàng zhēn háo guāng。
wǒ shī tóu tuó xiàn běn sè,
xū mí zhào yào dōng nán fāng。
tiān qíng wú fēng rì kāi jì,
dù shū yī yī shān hú zhuāng。
zhōng yǒu cáng zhēn lv̀ gōng tiē,
mù wèi jí dǔ méi xiān yáng。
xiǎng dāng jiě yī qì bàng bó,
bǐ lì kě wǎn qiān shí qiáng。
zhēn lóng shǐ jiǎo zì kōng xià,
fēi téng rù wàn hé máng máng。
xū yú bǎi zhǐ lì sǎo jǐn,
mò hén yī lv̌ zhōng cáng máng。
wáng shì zhī jiān bó zhòng ěr,
shén miào bù shù cūi yǔ zhāng。
yǎn zhōu lùn shū yǐ nián duàn,
qiáng zuò jiě shì qī lóng máng。
shī gūi dōu lv̀ yǐ qiān zài,
zì xiàng zhǐ shàng yóu xuān áng。
hù chí xìng zhàng fó lì dà,
héng shā suàn shù zhī wú liàng。
qiān wén yī juàn jué kě xī,
miàn mù sūi shì shén xiān wáng。
líu chuán yào yì zì yǒu shù,
shū miào suǒ gùi kè shǒu liáng。
cóng lái dé shī bǐ wài yì,
sòng rén dú xǔ fú wēng huáng。
tiān mén dàng dàng bù kě zhì,
rì mù chàng wàng pí jīn liáng。
dī huái yǎn juàn fù sān tàn,
bá wěi wèi jūn gē cǐ zhāng。