发燕色

(清代)杨宾

西风乾木叶,原野变颜色。征人别所知,去去燕色北。

省觐亦其常,我独何偪仄。春明发故园,秋乃辞京国。

岂曰哭穷途,蹭蹬至此极。亦以走边庭,徒旅不可得。

羽箭逐庄头,腰刀随戍卒。浑脱取其温,驽骀借其力。

冰霜不畏寒,崎岖亦可出。纵复隔关色,凌风有羽翼。

《发燕色》拼音标注

fā yàn sè
xī fēng gān mù yè,
yuán yě biàn yán sè。
zhēng rén bié suǒ zhī,
qù qù yàn sè běi。
shěng jǐn yì qí cháng,
wǒ dú hé bī zè。
chūn míng fā gù yuán,
qīu nǎi cí jīng guó。
qǐ yuē kū qióng tú,
cèng dèng zhì cǐ jí。
yì yǐ zǒu biān tíng,
tú lv̌ bù kě dé。
yǔ jiàn zhú zhuāng tóu,
yāo dāo súi shù zú。
hún tuō qǔ qí wēn,
nú tái jiè qí lì。
bīng shuāng bù wèi hán,
qí qū yì kě chū。
zòng fù gé guān sè,
líng fēng yǒu yǔ yì。