寄僧琴山

(宋代)杨紬林

闽海西来山复山,白云深处见禅关。幽岩风细莺声缓,古寺春深鹤梦间。游子从来悲草绿,老僧浑不计花残。笑余犹是红尘客,尽日攀跻行路难。

《寄僧琴山》拼音标注

jì sēng qín shān
mǐn hǎi xī lái shān fù shān,
bái yún shēn chù jiàn shàn guān。
yōu yán fēng xì yīng shēng huǎn,
gǔ sì chūn shēn hè mèng jiān。
yóu zǐ cóng lái bēi cǎo lv̀,
lǎo sēng hún bù jì huā cán。
xiào yú yóu shì hóng chén kè,
jǐn rì pān jī xíng lù nán 。