宿天竺再赠东山禅师与冲晦

(宋代)杨蟠

仲灵述作惭知己,冲晦篇章窃赏音。胜侣俱恬山水乐,神交已过雪霜深。灯前自笑平生事,雨后重论一夜心。相检莫教诗间断,更阑同听夜猿吟。

《宿天竺再赠东山禅师与冲晦》拼音标注

sù tiān zhú zài zèng dōng shān shàn shī yǔ chōng hùi
zhòng líng shù zuò cán zhī jǐ,
chōng hùi piān zhāng qiè shǎng yīn。
shèng lv̌ jù tián shān shǔi lè,
shén jiāo yǐ guò xuě shuāng shēn。
dēng qián zì xiào píng shēng shì,
yǔ hòu zhòng lùn yī yè xīn。
xiāng jiǎn mò jiào shī jiān duàn,
gèng lán tóng tīng yè yuán yín 。