祀事不可黩一首
(元代)杨弘道
祀事不可黩,客频造灵祠。拜跪膝成疮,堪笑还堪悲。
问之默无语,良久方致词。有身处人间,鬼神畴能知。
固当求之人,余亦尝求之。千求不首肯,万求不俛眉。
违理而妄求,闭拒固其宜。奈何非妄求,闭拒常如斯。
且复祈冥冥,聊以慰所思。言绝仰面哭,涕泗纵横垂。
《祀事不可黩一首》拼音标注
sì shì bù kě dú yī shǒu
sì shì bù kě dú,
kè pín zào líng cí。
bài gùi xī chéng chuāng,
kān xiào huán kān bēi。
wèn zhī mò wú yǔ,
liáng jǐu fāng zhì cí。
yǒu shēn chù rén jiān,
gǔi shén chóu néng zhī。
gù dāng qíu zhī rén,
yú yì cháng qíu zhī。
qiān qíu bù shǒu kěn,
wàn qíu bù fǔ méi。
wéi lǐ ér wàng qíu,
bì jù gù qí yí。
nài hé fēi wàng qíu,
bì jù cháng rú sī。
qiě fù qí míng míng,
liáo yǐ wèi suǒ sī。
yán jué yǎng miàn kū,
tì sì zòng héng chúi。