和太白山人韵三首 其三

(明代)杨爵

夜柝忽惊乡梦浅,破云残月照窗斜。寸衷不是杞人过,四海原为天子家。

双鬓蓬搔老囹圄,一身寂寞又春华。忧心独觉孔殷处,世故茫茫未有涯。

《和太白山人韵三首 其三》拼音标注

hé tài bái shān rén yùn sān shǒu qí sān
yè tuò hū liáng xiāng mèng qiǎn,
pò yún cán yuè zhào chuāng xié。
cùn zhōng bù shì qǐ rén guò,
sì hǎi yuán wèi tiān zǐ jiā。
shuāng bìn péng sāo lǎo líng yǔ,
yī shēn jì mò yòu chūn huá。
yōu xīn dú jué kǒng yīn chù,
shì gù máng máng wèi yǒu yá。