拟古诗二十首 其十四
(明代)杨起元
仙人跨鹤还,累累感丘墓。人民非昔时,城郭尚如故。
贤愚同一尽,贵贱无复数。扰扰尘世中,长驱不回顾。
一梦过一生,后来仍不寤。幻身竟无常,有来必有去。
自匪大还丹,一真焉可固。谁云古圣人,万世不能度。
于今如有闻,一息即千古。但恐非真诀,迷惑苍与素。
《拟古诗二十首 其十四》拼音标注
nǐ gǔ shī èr shí shǒu qí shí sì
xiān rén kuà hè huán,
lèi lèi gǎn qīu mù。
rén mín fēi xī shí,
chéng guō shàng rú gù。
xián yú tóng yī jǐn,
gùi jiàn wú fù shù。
rǎo rǎo chén shì zhōng,
cháng qū bù húi gù。
yī mèng guò yī shēng,
hòu lái réng bù wù。
huàn shēn jìng wú cháng,
yǒu lái bì yǒu qù。
zì fěi dà huán dān,
yī zhēn yān kě gù。
shúi yún gǔ shèng rén,
wàn shì bù néng dù。
yú jīn rú yǒu wén,
yī xī jí qiān gǔ。
dàn kǒng fēi zhēn jué,
mí huò cāng yǔ sù。
- 上一篇:拟古诗二十首 其十五
- 下一篇:拟古诗二十首 其十三