题夏尚书横披山水

(明代)杨荣

青山绵亘何盘盘,空翠杳霭连冈峦。千寻黛色云中出,万叠芙蓉天际看。

悬崖峭壁真奇绝,百尺飞泉洒晴雪。石磴高低入渺茫,岚光远近相明灭。

其中茅屋临水开,野桥曲涧纷萦回。抱琴客向谁家去,鼓棹人从何处来。

百花烂漫争妍媚,远树参差带新霁。初疑盘谷隔风烟,忽讶桃源在尘世。

人间此景那可逢,嗟哉画史何其工。摩挲展玩不忍释,为写清兴思无穷。

《题夏尚书横披山水》拼音标注

tí xià shàng shū héng pī shān shǔi
qīng shān mián gèn hé pán pán,
kōng cùi yǎo ǎi lián gāng luán。
qiān xún dài sè yún zhōng chū,
wàn dié fú róng tiān jì kàn。
xuán yá qiào bì zhēn qí jué,
bǎi chǐ fēi quán sǎ qíng xuě。
shí dèng gāo dī rù miǎo máng,
lán guāng yuǎn jìn xiāng míng miè。
qí zhōng máo wū lín shǔi kāi,
yě qiáo qū jiàn fēn yíng húi。
bào qín kè xiàng shúi jiā qù,
gǔ zhuō rén cóng hé chù lái。
bǎi huā làn màn zhēng yán mèi,
yuǎn shù cān chà dài xīn jì。
chū yí pán gǔ gé fēng yān,
hū yà táo yuán zài chén shì。
rén jiān cǐ jǐng nà kě féng,
jiē zāi huà shǐ hé qí gōng。
mó suō zhǎn wán bù rěn shì,
wèi xiě qīng xīng sī wú qióng。