南康值雨

(宋代)杨时

平沙涨雪清江濆,水花照日红生鳞。轩然五老出城表,雕玉万仞窥长身。云巾星弁覆华顶,飞泉漱瀑垂天绅。平生未识庐山面,碧巘横云望中见。江头一夜雨衔天,奔浪号风作悲健。朝来淤泥没牛马,咫尺坐论千里远。芒鞋拄杖挂尘屋,神马尻轮欻飞转。卧龙庵前碧眼翁,日饮山渌餐溪松。神融气合八荒外,此心炯炯宜先通。未须勒移却俗驾,会应一洗尘寰空。寄言归侍壶丘子,他日来游当御风。

《南康值雨》拼音标注

nán kāng zhí yǔ
píng shā zhǎng xuě qīng jiāng fén,
shǔi huā zhào rì hóng shēng lín。
xuān rán wǔ lǎo chū chéng biǎo,
diāo yù wàn rèn kūi cháng shēn。
yún jīn xīng biàn fù huá dǐng,
fēi quán shù pù chúi tiān shēn。
píng shēng wèi shì lú shān miàn,
bì yǎn héng yún wàng zhōng jiàn。
jiāng tóu yī yè yǔ xián tiān,
bēn làng hào fēng zuò bēi jiàn。
zhāo lái yū ní méi níu mǎ,
zhǐ chǐ zuò lùn qiān lǐ yuǎn。
máng xié zhǔ zhàng guà chén wū,
shén mǎ kāo lún xū fēi zhuǎn。
wò lóng ān qián bì yǎn wēng,
rì yǐn shān lù cān xī sōng。
shén róng qì hé bā huāng wài,
cǐ xīn jiǒng jiǒng yí xiān tōng。
wèi xū lè yí què sú jià,
hùi yìng yī xǐ chén huán kōng。
jì yán gūi shì hú qīu zǐ,
tā rì lái yóu dāng yù fēng 。