送向和卿还京
(宋代)杨时
江湖多秋风,惝恍夜不眠。念子将北归,起视明星悬。君平翠虯姿,耸身苍梧渊。高步隘八区,凌风上青天。妙质蕴荆璞,宁须事磨镌。赠言以为别,妄意追前贤。圣言乃常珍,含咀真味全。奇辞暂时好,过眼如飞烟。洁身忌廉洁,触物冥虚船。吾方病羸茶去一},市药还自怜。明日隔长陂,相望空惘然。
《送向和卿还京》拼音标注
sòng xiàng hé qīng huán jīng
jiāng hú duō qīu fēng,
chǎng huǎng yè bù mián。
niàn zǐ jiāng běi gūi,
qǐ shì míng xīng xuán。
jūn píng cùi qíu zī,
sǒng shēn cāng wú yuān。
gāo bù ài bā qū,
líng fēng shàng qīng tiān。
miào zhí yùn jīng pú,
níng xū shì mó juān。
zèng yán yǐ wèi bié,
wàng yì zhūi qián xián。
shèng yán nǎi cháng zhēn,
hán jǔ zhēn wèi quán。
qí cí zàn shí hǎo,
guò yǎn rú fēi yān。
jié shēn jì lián jié,
hóng wù míng xū chuán。
wú fāng bìng léi chá qù yī },
shì yào huán zì lián。
míng rì gé cháng bēi,
xiāng wàng kōng wǎng rán 。