土屋
(宋代)杨时
土屋枕荒陂,周回仅容席。环堵异营窟,犹遗古席质。功虽劳版筑,身自有余力。依户凿圆窦,寒光度如璧。户开迎温席,冬墐可栖息。胡为栋宇丽,但免席雨阨。安居自宽暇,见者徒逼仄。寄言邻舍翁,各自适汝适。慎勿慕华屋,浇漓非至德。
《土屋》拼音标注
tǔ wū
tǔ wū zhěn huāng bēi,
zhōu húi jǐn róng xí。
huán dǔ yì yíng kū,
yóu yí gǔ xí zhí。
gōng sūi láo bǎn zhú,
shēn zì yǒu yú lì。
yī hù záo yuán dòu,
hán guāng dù rú bì。
hù kāi yíng wēn xí,
dōng jìn kě qī xī。
hú wèi dòng yǔ lì,
dàn miǎn xí yǔ è。
ān jū zì kuān xiá,
jiàn zhě tú bī zè。
jì yán lín shè wēng,
gè zì shì rǔ shì。
shèn wù mù huá wū,
jiāo lí fēi zhì dé 。