和顿公

(宋代)杨恬

昔居山中谁见亲,青山对面同笑颦。引泉养竹对为友,徜徉不觉冬复春。

三年相看不知厌,声音笑貌无久新。虽非多闻对直谅,堂堂不愧琴张仁。

已将物我等一致,政自兀兀忘吾身。离群索居亦已久,昔如形影今参辰。

强托鸣琴写风韵,欲凭妙笔摹精神。绣衣使者古君子,天球大训东序珍。

胡为喻蜀久持节,登车揽辔劳拊循。朅来堂上寓幽赏,不为豺虎埋双轮。

悠然独酌对三友,更邀风月为嘉宾。谢胐忘形许入室,李白对影成三人。

寄谢山中五贤者,德不孤立当有邻。寥寥千里十馀载,乃逢青眼屈复申。

夷齐西周两饿叟,展禽东鲁一绌臣。引而高之自孔子,不尔埋没随埃尘。

君不见黄梅岭上一拳石,意气已若骄峨岷。

《和顿公》拼音标注

hé dùn gōng
xī jū shān zhōng shúi jiàn qīn,
qīng shān dùi miàn tóng xiào pín。
yǐn quán yǎng zhú dùi wèi yǒu,
cháng yáng bù jué dōng fù chūn。
sān nián xiāng kàn bù zhī yàn,
shēng yīn xiào mào wú jǐu xīn。
sūi fēi duō wén dùi zhí liàng,
táng táng bù kùi qín zhāng rén。
yǐ jiāng wù wǒ děng yī zhì,
zhèng zì wù wù wàng wú shēn。
lí qún suǒ jū yì yǐ jǐu,
xī rú xíng yǐng jīn cān chén。
qiáng tuō míng qín xiě fēng yùn,
yù píng miào bǐ mó jīng shén。
xìu yī shǐ zhě gǔ jūn zǐ,
tiān qíu dà xùn dōng xù zhēn。
hú wèi yù shǔ jǐu chí jié,
dēng chē lǎn pèi láo fǔ xún。
qiè lái táng shàng yù yōu shǎng,
bù wèi chái hǔ mái shuāng lún。
yōu rán dú zhuó dùi sān yǒu,
gèng yāo fēng yuè wèi jiā bīn。
xiè kū wàng xíng xǔ rù shì,
lǐ bái dùi yǐng chéng sān rén。
jì xiè shān zhōng wǔ xián zhě,
dé bù gū lì dāng yǒu lín。
liáo liáo qiān lǐ shí yú zài,
nǎi féng qīng yǎn qū fù shēn。
yí qí xī zhōu liǎng è sǒu,
zhǎn qín dōng lǔ yī zhuó chén。
yǐn ér gāo zhī zì kǒng zǐ,
bù ěr mái méi súi āi chén。
jūn bù jiàn huáng méi líng shàng yī quán shí,
yì qì yǐ ruò jiāo é mín。