太山篇

(元代)杨维桢

巍乎高哉,太山之山三万八千丈兮,五岳之伯、万山之宗。上有云官、霞伯、明皇、玉女、金台、石室高重重。三十六天第一洞,是为蓬玄太空之上穹。上帝赐以金箧之玉策,司命下土开群蒙。自从崇伯子受命告厥功,至今七十二君坛壝留遗踪。触石之云可以一朝雨,封突起,化作海岛二十金芙蓉。三神尚有刘郎记,五官不受秦皇封。东方有岩名日观,羊角而上千万盘屈始窥大门小户之天聪。黄河西来如线走其下,齐州九点烟灭蒙。秦观见长安,吴观见会稽,周观见洛嵩,圣人登之天下小似东龟蒙。夜闻巨灵荡蹋西华峰,流血下染洪河红。嵩高不生帝王佐,常山蛇怪两首而三瞳。天上金乌下倒景,大星僭晓芒角流妖峰。铁道人手持一雌一雄双铁龙,骑龙天关叩天语,夜拜日驾五色披祥虹。天封地禅礼数绝,征兵三度谣嵩童。博陆侯,狄梁公,虞渊取日扶桑东。太阳当天天下白,照见地下虮虱金头虫。金头虫,如蠛蠓。

《太山篇》拼音标注

tài shān piān
wēi hū gāo zāi,
tài shān zhī shān sān wàn bā qiān zhàng xī,
wǔ yuè zhī bó 、 wàn shān zhī zōng。
shàng yǒu yún guān 、 xiá bó 、 míng huáng 、 yù nv̌ 、 jīn tái 、 shí shì gāo zhòng zhòng。
sān shí lìu tiān dì yī dòng,
shì wèi péng xuán tài kōng zhī shàng qióng。
shàng dì sì yǐ jīn qiè zhī yù cè,
sī mìng xià tǔ kāi qún méng。
zì cóng chóng bó zǐ shòu mìng gào jué gōng,
zhì jīn qī shí èr jūn tán wéi líu yí zōng。
hóng shí zhī yún kě yǐ yī zhāo yǔ,
fēng tū qǐ,
huà zuò hǎi dǎo èr shí jīn fú róng。
sān shén shàng yǒu líu láng jì,
wǔ guān bù shòu qín huáng fēng。
dōng fāng yǒu yán míng rì guān,
yáng jiǎo ér shàng qiān wàn pán qū shǐ kūi dà mén xiǎo hù zhī tiān cōng。
huáng hé xī lái rú xiàn zǒu qí xià,
qí zhōu jǐu diǎn yān miè méng。
qín guān jiàn cháng ān,
wú guān jiàn hùi jī,
zhōu guān jiàn luò sōng,
shèng rén dēng zhī tiān xià xiǎo sì dōng gūi méng。
yè wén jù líng dàng tà xī huá fēng,
líu xiě xià rǎn hóng hé hóng。
sōng gāo bù shēng dì wáng zuǒ,
cháng shān shé guài liǎng shǒu ér sān tóng。
tiān shàng jīn wū xià dǎo jǐng,
dà xīng jiàn xiǎo máng jiǎo líu yāo fēng。
tiě dào rén shǒu chí yī cí yī xióng shuāng tiě lóng,
qí lóng tiān guān kòu tiān yǔ,
yè bài rì jià wǔ sè pī xiáng hóng。
tiān fēng dì shàn lǐ shù jué,
zhēng bīng sān dù yáo sōng tóng。
bó lù hóu,
dí liáng gōng,
yú yuān qǔ rì fú sāng dōng。
tài yáng dāng tiān tiān xià bái,
zhào jiàn dì xià jī shī jīn tóu chóng。
jīn tóu chóng,
rú miè měng 。