题赵仲穆临黄筌秋山图

(元代)杨维桢

成都画师称要叔,不独锦鸡兼写竹。李升笔法最称神,万里云山出西蜀。

重峦叠嶂金碧堆,丹崖枫树如花开。银河著地可望不可到,上有仙家十二之琼台。

峨眉玉垒天边落,万雉金城连剑阁。雪山西蜀为武担,石镜清辉缠井络。

江边里牯似沈犀,水怪不敢湍金堤。支机石在严真观,浣花水落少陵溪。

蜀王宫殿牛羊下,鼓吹却入鸡豚社。雪飞水磨旧敲茶,春酿郫筒荷熟鲞。

草田麦垄烟光薄,交鹿呦呦雉角角。何处山僧赤脚归?空林野水日欲落。

吴兴小赵精天机,出入内府阅秘奇。亲摹此本第一幅,闭户三月忘朝饥。

老夫平生有山癖,草玄亭前双眼碧。江上何处未归来,黄鹤高楼吹铁笛。

《题赵仲穆临黄筌秋山图》拼音标注

tí zhào zhòng mù lín huáng quán qīu shān tú
chéng dū huà shī chēng yào shū,
bù dú jǐn jī jiān xiě zhú。
lǐ shēng bǐ fǎ zùi chēng shén,
wàn lǐ yún shān chū xī shǔ。
zhòng luán dié zhàng jīn bì dūi,
dān yá fēng shù rú huā kāi。
yín hé zhù dì kě wàng bù kě dào,
shàng yǒu xiān jiā shí èr zhī qióng tái。
é méi yù lěi tiān biān luò,
wàn zhì jīn chéng lián jiàn gé。
xuě shān xī shǔ wèi wǔ dàn,
shí jìng qīng hūi chán jǐng luò。
jiāng biān lǐ gǔ sì shěn xī,
shǔi guài bù gǎn tuān jīn dī。
zhī jī shí zài yán zhēn guān,
wǎn huā shǔi luò shǎo líng xī。
shǔ wáng gōng diàn níu yáng xià,
gǔ chūi què rù jī tún shè。
xuě fēi shǔi mó jìu qiāo chá,
chūn niàng pí tǒng hé shú xiǎng。
cǎo tián mài lǒng yān guāng bó,
jiāo lù yōu yōu zhì jiǎo jiǎo。
hé chù shān sēng chì jiǎo gūi ?
kōng lín yě shǔi rì yù luò。
wú xīng xiǎo zhào jīng tiān jī,
chū rù nèi fǔ yuè mì qí。
qīn mó cǐ běn dì yī fú,
bì hù sān yuè wàng zhāo jī。
lǎo fū píng shēng yǒu shān pǐ,
cǎo xuán tíng qián shuāng yǎn bì。
jiāng shàng hé chù wèi gūi lái,
huáng hè gāo lóu chūi tiě dí。