宿山寺遇雨
(明代)杨文卿
独抗尘容过梵宫,残阳犹自拖微红。黄牛下坂前溪雨,绿竹摇窗曲径风。石露危崖山骨出,水流深涧地喉通。绳床兀坐清无寐,满耳蛙鸣芦荻中。
《宿山寺遇雨》拼音标注
sù shān sì yù yǔ
dú kàng chén róng guò fàn gōng,
cán yáng yóu zì tuō wēi hóng。
huáng níu xià bǎn qián xī yǔ,
lv̀ zhú yáo chuāng qū jìng fēng。
shí lù wēi yá shān gǔ chū,
shǔi líu shēn jiàn dì hóu tōng。
shéng chuáng wù zuò qīng wú mèi,
mǎn ěr wā míng lú dí zhōng 。