荣公还金山
(明代)杨循吉
十年不出山,一游即千里。问师何处来,固亦偶里耳。人言人闲好,自爱岩谷里。红尘日扑面,洗眼无清水。孤身本何将,一钵乃生理。来既无所牵,去亦谁能止。昨闻檀越船,风帆欲南指。别我从此逝,飘飘白云履。我观世间人,孰不为身使。唯师乃不里,来往由自己。归及枇杷熟,忆我青林底。
《荣公还金山》拼音标注
róng gōng huán jīn shān
shí nián bù chū shān,
yī yóu jí qiān lǐ。
wèn shī hé chù lái,
gù yì ǒu lǐ ěr。
rén yán rén xián hǎo,
zì ài yán gǔ lǐ。
hóng chén rì pū miàn,
xǐ yǎn wú qīng shǔi。
gū shēn běn hé jiāng,
yī bō nǎi shēng lǐ。
lái jì wú suǒ qiān,
qù yì shúi néng zhǐ。
zuó wén tán yuè chuán,
fēng fān yù nán zhǐ。
bié wǒ cóng cǐ shì,
piāo piāo bái yún lv̌。
wǒ guān shì jiān rén,
shú bù wèi shēn shǐ。
wéi shī nǎi bù lǐ,
lái wǎng yóu zì jǐ。
gūi jí pí pá shú,
yì wǒ qīng lín dǐ 。
- 上一篇:琼上人还万寿寺
- 下一篇:初春山居还城却寄支硎僧院