晤孙芝房感赋

(清代)杨彝珍

五载风尘与君别,江湖日带疮痍色。一樽相对杂悲喜,不堪流泪说乡国。

忆昔逆旅并羸马,共有心期振沟瘠。一朝君起遇际会,出入光明傍日月。

独我窜身向江澨,频见蛟龙翻窟宅。可怜徒手莫援救,坐使原野成萧瑟。

只今不待秋井{土扇},嵯峨白骨蔽城阙。纵有遗黎理荒秽,复苦高田作龟坼。

君也相视匪越秦,对此能无动凄恻。归朝好作监门图,应有春风洒中泽。

《晤孙芝房感赋》拼音标注

wù sūn zhī fáng gǎn fù
wǔ zài fēng chén yǔ jūn bié,
jiāng hú rì dài chuāng yí sè。
yī zūn xiāng dùi zá bēi xǐ,
bù kān líu lèi shuō xiāng guó。
yì xī nì lv̌ bìng léi mǎ,
gòng yǒu xīn qī zhèn gōu jí。
yī zhāo jūn qǐ yù jì hùi,
chū rù guāng míng bàng rì yuè。
dú wǒ cuàn shēn xiàng jiāng shì,
pín jiàn jiāo lóng fān kū zhái。
kě lián tú shǒu mò yuán jìu,
zuò shǐ yuán yě chéng xiāo sè。
zhǐ jīn bù dài qīu jǐng { tǔ shàn },
cuó é bái gǔ bì chéng què。
zòng yǒu yí lí lǐ huāng hùi,
fù kǔ gāo tián zuò gūi chè。
jūn yě xiāng shì fěi yuè qín,
dùi cǐ néng wú dòng qī cè。
gūi zhāo hǎo zuò jiān mén tú,
yìng yǒu chūn fēng sǎ zhōng zé。