聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十

(宋代)安道

切问复近思,乾行求艮止。人道无他焉,仁义而已耳。

原始可要终,知生乃明死。伥伥失路人,何当与闻此。

《聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十》拼音标注

cōng zhòng hùi gǔ yì niàn yī shǒu ài ér hé zhī réng cì qí yùn qí shí
qiē wèn fù jìn sī,
gān xíng qíu gèn zhǐ。
rén dào wú tā yān,
rén yì ér yǐ ěr。
yuán shǐ kě yào zhōng,
zhī shēng nǎi míng sǐ。
chāng chāng shī lù rén,
hé dāng yǔ wén cǐ。