聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十四

(宋代)安道

富贵惟润屋,德艺能润身。蓬门信寒寂,道胜生阳春。

颜渊百世士,原思千载人。先贤尝有此,吾辈甘常贫。

《聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十四》拼音标注

cōng zhòng hùi gǔ yì niàn yī shǒu ài ér hé zhī réng cì qí yùn qí shí sì
fù gùi wéi rùn wū,
dé yì néng rùn shēn。
péng mén xìn hán jì,
dào shèng shēng yáng chūn。
yán yuān bǎi shì shì,
yuán sī qiān zài rén。
xiān xián cháng yǒu cǐ,
wú bèi gān cháng pín。