聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十七

(宋代)安道

有士气凌云,孤松挺高节。壮怀入酣歌,歌长击壶缺。

鬓发日以秋,肝肠老于铁。从知养浩然,此意潜□歇。

《聪仲晦古意廿一首爱而和之仍次其韵 其十七》拼音标注

cōng zhòng hùi gǔ yì niàn yī shǒu ài ér hé zhī réng cì qí yùn qí shí qī
yǒu shì qì líng yún,
gū sōng tǐng gāo jié。
zhuàng huái rù hān gē,
gē cháng jí hú quē。
bìn fā rì yǐ qīu,
gān cháng lǎo yú tiě。
cóng zhī yǎng hào rán,
cǐ yì qián □ xiē。