醉花阴 拟漱玉薄雾浓云愁永昼原韵

(宋代)安道

香烬帘间消白昼。门掩金铺兽。清盏荐黄花,连日霜晴,乍冷心先透。

秋风病骨初吟后。似药香沾袖。人意不如花,篱外青山,也到秋来瘦。

《醉花阴 拟漱玉薄雾浓云愁永昼原韵》拼音标注

zùi huā yīn nǐ shù yù bó wù nóng yún chóu yǒng zhòu yuán yùn
xiāng jìn lián jiān xiāo bái zhòu。
mén yǎn jīn pū shòu。
qīng zhǎn jiàn huáng huā,
lián rì shuāng qíng,
zhà lěng xīn xiān tòu。
qīu fēng bìng gǔ chū yín hòu。
sì yào xiāng zhān xìu。
rén yì bù rú huā,
lí wài qīng shān,
yě dào qīu lái shòu。