八六子 一霎雨过 春益暖矣 拟少游

(宋代)安道

洒空庭。正如杨柳,枝头露点微倾。念雨过何曾一晌,寒收难剩三分,向晨定晴。

欣然倾耳,才蕙日麦天宜润,芳原绿野初经。恐暗地蘼芜,去随天远,翠茵滋厚,坠红难扫,怎教带恨华迷泪眼,惊心春启归程。

暂须停。天香蘸衣未成。

《八六子 一霎雨过,春益暖矣,拟少游》拼音标注

bā lìu zǐ yī shà yǔ guò,chūn yì nuǎn yǐ,nǐ shǎo yóu
sǎ kōng tíng。
zhèng rú yáng lǐu,
zhī tóu lù diǎn wēi qīng。
niàn yǔ guò hé céng yī shǎng,
hán shōu nán shèng sān fēn,
xiàng chén dìng qíng。
xīn rán qīng ěr,
cái hùi rì mài tiān yí rùn,
fāng yuán lv̀ yě chū jīng。
kǒng àn dì mí wú,
qù súi tiān yuǎn,
cùi yīn zī hòu,
zhùi hóng nán sǎo,
zěn jiào dài hèn huá mí lèi yǎn,
liáng xīn chūn qǐ gūi chéng。
zàn xū tíng。
tiān xiāng zhàn yī wèi chéng。