金缕曲 其二 释戡以和守白韵见示 叠韵广之

(宋代)安道

晚雨催清节。又秋来明蟾泻水,清螺映发。世事烟云时起灭,过眼一场轩豁。

尽付与词人称杰。莫倚清愁吟蟋蟀,尚新凉冉有秋风热。

残稿在,暂教撇。

筝琶耳净声如裂。陡边城云间笛起,玉关飞雪。缨系贤王君试请,此际金瓯无缺。

待缆辔澄清堪说。亭上将军逢醉尉,问何人能识真痴绝。

君不见,惊湍咽。

《金缕曲 其二 释戡以和守白韵见示,叠韵广之》拼音标注

jīn lv̌ qū qí èr shì kān yǐ hé shǒu bái yùn jiàn shì,dié yùn guǎng zhī
wǎn yǔ cūi qīng jié。
yòu qīu lái míng chán xiè shǔi,
qīng luó yìng fā。
shì shì yān yún shí qǐ miè,
guò yǎn yī cháng xuān huō。
jǐn fù yǔ cí rén chēng jié。
mò yǐ qīng chóu yín xī shuài,
shàng xīn liáng rǎn yǒu qīu fēng rè。
cán gǎo zài,
zàn jiào piē。
zhēng pá ěr jìng shēng rú liè。
dǒu biān chéng yún jiān dí qǐ,
yù guān fēi xuě。
yīng xì xián wáng jūn shì qǐng,
cǐ jì jīn ōu wú quē。
dài làn pèi chéng qīng kān shuō。
tíng shàng jiāng jūn féng zùi wèi,
wèn hé rén néng shì zhēn chī jué。
jūn bù jiàn,
liáng tuān yān。